
Thế đấy, bộ dạng tôi thật xấu xí, chỉ nhìn gương mặt thôi đã không cảm tình. Dường như đó là những bộ phận dị hợm nhất được gắn kết với nhau một cách không hoàn hảo, tôi trở thành một giống vật kỳ lạ nhất hành tinh. Hay nói cách khác, tôi là một sản phẩm tồi của đấng tạo hóa.
Nhưng như thế dường như cũng chưa đủ, không hiểu đời đời kiếp kiếp truớc, tôi đã làm gì khiến cho tất cả các thánh thần đều căm ghét tôi. Họ cho tôi được sinh ra không nhằm gia đình, không nhằm thời, nên sự lận đận suốt đời đeo bám tôi, dai dẳng như một chiếc bóng vô tình. Có lần tôi đã quyết định từ giã cuộc đời bằng một liều thuốc an thần cực mạnh, để linh hồn lẫn thể xác tôi không phải chịu những cảnh nghiệt ngã mà cuộc đời đã định sẵn cho tôi. Nhưng tôi không chết. Cuối cùng, thôi đành chấp nhận số phận an bày, tôi cố sống nốt những ngày không bình yên để tiếp tục chịu đựng những sự đọa đày đang hàng ngày, hàng giờ tra tấn cả tinh thần lẫn thể xác.
Và, trong lúc đang ở đỉnh cao của sự tuyệt vọng, tôi quyết định tạo blog cho mình. Tất nhiên tôi không muốn ai đọc được những gì tư riêng của tôi, nhưng tôi vẫn phải làm, vì chỉ có blog này, sau này những đứa con tôi sẽ đọc và sẽ hiểu cho tôi - một người cha khốn khổ và tội nghiệp. Nếu có ai đó tình cờ ghé thăm trang này, xin đừng tôi nghiệp mà hãy cảm thông cho số phận của tôi. Rất cảm ơn.